CHÙM TRUYỆN NGẮN MINI CỦA Y BAN

Truyện mini có thể coi là thứ đặc sản văn chương của Y Ban. Bên cạnh tiểu thuyết, truyện ngắn, chị viết khá nhiều truyện mini. Những tác phẩm ít chữ, nho nhỏ xinh xinh này của chị lại hàm chứa những vấn đề không nhỏ tí nào

Viết bởi: Y Ban

Lời biên tập viên:

 Truyện mini có thể coi là thứ đặc sản văn chương của Y Ban. Bên cạnh tiểu thuyết, truyện ngắn, chị viết khá nhiều truyện mini. Những tác phẩm ít chữ, nho nhỏ xinh xinh này của chị lại hàm chứa những vấn đề không nhỏ tí nào. Một vụ làm tiền trên lưng những kẻ thấp cổ bé họng. Triết lý phát triển con người của ngài giáo sư chơi bonsai. Nỗi ám ảnh dai dẳng của cái đói. Việc tự tìm ra lối thoát tinh thần của những kẻ nghèo hèn… Toàn những thứ có thể triển khai thành truyện ngắn truyện dài, thậm chí tiểu thuyết. Nhưng Y Ban đã dồn lại trong một số chữ khiêm tốn. Phẫn nộ, chua chát, cay đắng, trào lộng… - tất cả mọi cung bậc tình cảm ấy đều có thể tìm thấy trong thứ “đặc sản” này của nhà văn. Đọc Y Ban, người ta như nhìn thấy chị mồn một ngoài đời - mạnh mẽ, quyết liệt, sâu sắc và cũng đôi khi bất lực… cười ra nước mắt.

   Chùm truyện ngắn mini của Y Ban

  Bốc thăm

   Tôi không biết ai là người đầu tiên sinh ra cái trò bốc thăm. Nhưng câu chuyện mà tôi kể cho mọi người nghe sau đây thì bố của người đầu tiên sinh ra trò bốc thăm cũng phải đội mồ sống dậy mà ngả mũ chào.

    Bố tôi là thương binh. Một hôm ông được xã mời ra ưu tiên cho mua một suất đất cạnh chợ. Những lô đất cạnh chợ như vậy là đất vàng. Vì tiền bỏ ra để mua chỉ bằng một phần hai mươi giá trị thực tế của nó. Bố tôi điền vào một mớ giấy tờ rồi khấp khởi ra về. Phen này nhà tôi đổi đời. Bố mẹ tôi sẽ không phải chạy đôn chạy đáo mỗi khi chị em tôi xin tiền đóng học phí nữa.

    Mười ngày sau bố tôi lại được mời ra xã để bốc thăm. Chả là chỉ có 3 lô đất nhưng có đến 5 người đăng kí mua. Tôi đi theo bố nên tôi được nghe bài phát biểu rất thấu tình đạt lý của ông chủ tịch xã như sau:

    - Có 5 hộ đủ tiêu chuẩn đăng ký mua 3 lô đất đó. Vậy nên xã phải tổ chức bốc  thăm cho các hộ. Bốc thăm là hình thức công bằng dân chủ và công khai minh bạch nhất. Chúng tôi sẽ phát ra 5 phiếu đánh số như sau: 1, 2, 3, 4, 5. Nhà nào bốc phải số 1 và số 2 là không được mua đất. Nhà nào bốc được số 3, 4, 5 thì sẽ được mua đất. Rõ chưa nào? Nếu đã rõ rồi thì các hộ ký vào biên bản cam kết không được kiện tụng gì rồi tiến hành bốc thăm.

    Các hộ cùng nhau ký vào biên bản. Bố tôi bốc phải số 1. Ông Thám “chất độc màu da cam” bốc phải số 2. Bố tôi với ông Thám nhìn nhau thở dài sườn sượt. Ba người bốc được số 3, 4, 5 là những người khá giả có của ăn của để ở xã, lại còn là họ hàng với ông chủ tịch và phó chủ tịch xã nữa chứ. Ba người trúng số độc đắc có vẻ ái ngại với hai người có gia cảnh nghèo khó lại là thương binh và chất độc màu da cam, nên cùng nhau đóng góp mỗi người 2 triệu để tặng cho hai người đen đủi. Bố tôi cầm 3 triệu về đưa cho mẹ tôi giọng ngậm ngùi:

    - Thôi bà cầm tạm vậy. Rõ khổ cái thân bà lấy phải tôi số ruồi bâu, chả khi nào gặp may mắn.

    Mẹ tôi bảo:

    - Thôi ông ạ, ông cứ khỏe mạnh là tôi được nhờ rồi.

    Tôi chơi với cái Thắm con nhà ông chủ tịch xã. Hai đứa chơi thân với nhau từ hồi cấp hai, con chấy cắn làm đôi. Chúng tôi cứ ngồi rúc rích với nhau dưới bếp, vừa đun cám lợn vừa buôn chuyện. Tôi sang nhà nó chui tọt vào bếp. Nó bảo tôi:

    - Mày lên bàn học của tao mà lấy quyển vở toán chiều tao đi học thêm về. Mày xem đi, có gì chưa hiểu thì tao giảng lại cho. Bọn mình cố thi cho được nhé.

    Tôi với nó đang luyện thi đại học. Kì thi năm trước cả hai đều bị trượt vỏ chuối.

Tôi lên phòng cái Thắm. Nhà cái Thắm đang có khách. Câu chuyện của ông khách thật rềnh ràng. Chỉ cần nghe giọng tôi đã biết ngay là ai rồi. Ông khách đang nói chuyện với bố cái Thắm:

    - Anh thánh thật. Bọn em đã làm đúng như cách của anh. Bọn em làm sẵn ba cái thăm số 3, 4, 5 cầm sẵn trong tay. Còn thăm của xã chỉ toàn số 1 và số 2, có mà thánh bắt cũng chả trúng, hịch hịch. Anh thánh thật đấy. Bọn em nhanh tay giấu luôn thăm số 1 và số 2 kia đi, rồi giơ cái thăm chuẩn bị sẵn ra.Thế là hai lão kia tưởng thật. Mà tại sao không thật được anh nhỉ? Khổ hai lão,lúc bọn em biếu cho mỗi lão 3 triệu, lão nào cũng rưng rưng.

    - Có miếng ăn thì ngậm mồm lại. Hở ra rồi kiện tụng mệt đầu lắm.

    - Kiện là kiện thế nào được. Đã chả ký vào biên bản rồi là gì. Với lại mấy cái thăm đấy viết cùng một thứ giấy, một thứ mực, ai mà biết được. Còn thăm số 1, số 2 của xã thì bọn em cùng nhai nuốt hết vào bụng rồi, có thánh mà tìm.

    - Thôi không nói chuyện đó nữa. Mai ra xã làm thủ tục giấy tờ với nộp hết tiền đi.

    - Vâng, bọn em làm ngay. Có đáng bao nhiêu mà anh phải nhắc. Hai mươi triệu bọ ấy mà.

    - Rồi để thư thư hãy bán nhé. Nhà Thảnh nó bán lúa non được 500 triệu đấy. Để lâu còn được hơn.

    - Em biết rồi. Em sang xin cái số tài khoản của anh. Mai bọn em chuyển tiền luôn anh ạ.

    Tôi đứng đờ người nghe hết câu chuyện mà không biết cái Thắm cũng đứng cạnh tôi từ khi nào. Nó bấm tay tôi lôi tôi xuống bếp. Nó bảo tôi:

    - Cậu đừng kể chuyện này với bố cậu nhé. Bố cậu đau lòng lắm. Cậu có hiếu đễ thì đừng làm ông ấy đau lòng thêm.

    - Ừ, tớ không nói với bố tớ đâu. Tớ về đây.

    - Cậu sẽ không đến nhà mình nữa chứ? Thôi để tớ đến nhà cậu vậy. Tớ sẽ mang sách học thêm đến cho cậu.

    Tôi thay đổi nguyện vọng thi đại học. Tôi không thi vào đại học Kinh tế quốc dân nữa. Tôi sẽ thi vào ngành lưu trữ. Tôi sẽ tìm bằng được người nào đã nghĩ ra cái trò bốc thăm. Và tôi sẽ viết hẳn một cuốn sách về bốc thăm.

 Triết lý bon sai

      Tôi có một ông bạn là giáo sư nghiên cứu về phát triển con người bỗng dưng biến mất khi đang trên đỉnh cao của sự nghiệp. Ông này biến mất một cách kỳ lạ. Sau khi làm đơn li hôn vợ và viết di chúc để lại toàn bộ di sản cho con thì ông biến. Không ai biết ông đi đâu. Hai mươi năm sau, ông xuất hiện ở nhà tôi một cách đột ngột như khi ông biến mất đi. Không nói dài dòng, ông mời tôi đến nhà ông chơi như hôm qua hôm kia ông vẫn qua nhà tôi và mời tôi vậy.

    Tôi đến nhà ông. Tôi chả ngạc nhiên vì những thứ tôi nhìn thấy. Cái ông này chán con người thì chơi cây, có gì mà rộn. Trên cái khoảng sân rộng chừng hai trăm mét vuông ông để chi chít các chậu cây. Thế thì có gì mà rộn. Chậu cây bình thường thì để được khoảng vài chục cái. Chậu cây bé xíu của ông thì để được vài trăm cái, có gì mà rộn. Cái to thì bằng cái đĩa tây, cái bé thì bằng cái chén đựng nước mắm. Thấy vẻ mặt bình thản của tôi ông này bèn hỏi:

    - Cậu không thấy ngạc nhiên à?

    - Có gì mà phải ngạc nhiên.

    Ông giáo sư gật gù rồi bảo:

    - Chưa biết thì sao mà ngạc nhiên. Ngồi xuống ghế đây tôi sẽ thuyết trình cho cậu. Này nhé, cậu có tin là cả vườn bách thảo đang có mặt trong sân của tớ không? Tớ đã ghi chép rất đầy đủ, chính xác là 132 loài cây khác nhau đang có mặt ở nhà tớ. Đây là lim, táu, sến, xà cừ, thông... Đây là lê, táo, mận, đào… Hiểu gì không? Chả hiểu gì à?

    - Đợi chút lấy đồ nghề ra đã. Đây cậu cầm cái kính lúp này.Thế được rồi. Nhìn thử nhé.

    Ông giáo sư bê một cái chậu cây bé nhơ nhỡ có sáu bảy cây mọc trên đó đến trước mặt tôi:

    - Cậu hãy nhìn chúng qua kính lúp. Nhìn thấy gì chưa? Thấy chưa? Rồi à. Nhìn kĩ đi.

    Qua kính lúp phóng to 50 lần, tôi nhìn thấy những cây nhãn có lớp vỏ sần sùi, lại có cả những cục tật. Những cây nhãn như vậy phải được trồng vài chục năm rồi. Nhìn vẻ ngạc nhiên lộ dần trên gương mặt tôi, ông giáo sư đắc ý lắm:

    - Đã thấy chưa ông bạn già? Thấy rồi chứ gì.Đó là những cây nhãn tớ trồng đã 20 năm rồi. Hai mươi năm đấy, sắp thành cây nhãn cao niên rồi. Còn những cây khác cũng sắp 20 năm rồi. Đấy chúng vẫn sống nhé. Vẫn cây nào là cây đấy nhé, táo là táo, mận là mận và lê là lê nhé.

    Tôi quan sát những cái cây trong vườn nhà ông giáo sư. Chúng chỉ cao khoảng từ 7 đến 10 cm. Chúng sống bằng rất ít đất. Trông chúng không có nhựa sống. Nhưng kỳ lạ là rất rắn rỏi.

    - Cậu biết tớ trồng những cây này như thế nào không? Tất cả đều được trồng bằng hạt hết. Và khi nhặt hạt đó từ nơi nào thì tớ cũng lấy đất luôn từ nơi ấy.

    - Thì ra ông biến mất 20 năm là vì việc này đây hả?

    - Đúng. Tớ trồng những cây này không phải để chơi đâu. Tớ trồng cây để  nghiên cứu chiến lược phát triển con người.

    - Là sao?

    - Thì là thế này nhé. Cây cũng như con người, khi  đủ điều kiện sống như khí quyển, nước… Nhưng ít chất dinh dưỡng thì vẫn cứ sống được, đúng không?

    - Đúng.

    - Nhưng sống thế nào? Cậu thấy không. Bé nhưng rắn rỏi. Thế là tố chất kiên cường. Đúng không? Đấy đã xong một luận đề. Bây giờ cậu sang sân bên này.

    Ông giáo sư dẫn tôi đi xuyên qua nhà đến một cái sân rộng nữa. Ở đây có những chậu cây bon sai đang được cắt tỉa.

    - Đây cậu xem những cái cây này nhé. Nếu cứ để chúng phát triển tự nhiên chúng sẽ thành những cái cây có tán lá phát triển vô chính phủ. Vậy chúng ta phải uống nắn chúng vào khuôn khổ. Chỉ cần những sợi dây thép ta có thể biến cái cây xanh kia thành những chim, cò… Ta có thể uốn những cây đào này thành hổ cuộn,  rồng chầu… Cái đó là chuyện rất bình thường của những người trồng cây cảnh. Vấn đề tớ nghiên cứu ở đây là sau khi tháo những sợi dây thép gò néo uốn nắn kia đi thì những cây này sẽ phát triển thế nào? Đấy cậu xem nhé, sẽ có những cành chết. Tất nhiên cái chết là tất yếu. Còn những cành khác? Cậu xem không còn dây thép, không gò néo mà có dám phát triển vô chính phủ nữa đâu? Rất rụt rè nhé. Rất rụt rè. Chả có cành nào dám vươn thẳng dậy chọc thẳng vào trời xanh nữa nhé. Hai mươi năm tớ bỏ công nghiên cứu. Công trình của tớ được nghiệm thu rồi.

Tiệc chiêu đãi hàng xóm 

     Một gia đình trí trức bán nhà trong phố ồn ào bụi bặm chuyển ra ngoại ô. Làng ngoại ô cũng đã thành phường mấy năm nhưng vẫn rặt quê. Cái “quê” thứ nhất là chưa có nước máy. Vẫn nhà nào nhà nấy một cái bể lọc, vàng quạch màu sắt. Cái “quê” thứ hai là đường đổ bê tông nhưng không có cống thoát nước nên nước thải của các gia đình lênh láng ra mặt đường. Cái “quê” thứ ba là tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc. Cái “quê” thứ tư là đám hiếu có hát sống, còn đám hỉ thì hát điện tử. Cái “quê” thứ năm là những từ tục tĩu được dùng với cường độ dày đặc. Vì mới chuyển nhà đến đây được hơn một tháng nên nhà trí thức mới đúc kết được có năm điểm.

     Nhà trí thức bàn với vợ thực hiện một bữa ăn, bán anh em xa mua láng giềng gần. Hai vợ chồng bàn tính nát nước xem làm những món gì để đãi hàng xóm. May mà chỉ có hai hàng xóm. Hàng xóm phía bên phải là nhà thuyền chài. Hai vợ chồng mới ngoài ba mươi, có hai đứa con trai. Một hàng xóm mau mắn mồm miệng. Khi vợ chồng nhà trí thức vừa chuyển đến đã sang chào hỏi. Hôm sau thì sang biếu mớ cá lẹp tươi rói vừa cất ở sông lên. Lại còn mời gia đình trí thức, đêm nào sáng trăng sẽ đưa đi đánh cá đêm. Hàng xóm phía bên trái là công nhân, gia cảnh khó khăn nhưng dứt khoát không chịu bán đi một phần đất để ăn.

    Vợ trí thức bảo chồng:

    - Em ngại làm cỗ bàn lắm. Ninh ninh nấu nấu. Gà gà qué qué. Ngại chết đi được. Đặt cỗ thì nó chả nhận làm hai mâm, không bõ.

    Trí thức bảo vợ:

    - Thì tự làm món gì đơn giản thôi.

    - Em nghĩ rồi. Làm mì Ý với gà rán KFC. Đơn giản gọn nhẹ.

    - Được đấy. Với thùng “Ken” nữa nhé. Nhớ mua cả nước ngọt cho trẻ con.

    Nhà trí thức làm cái lầu Vọng nguyệt lợp lá gồi trên tầng 3. Bữa cơm mời hàng xóm được dọn trên lầu Vọng nguyệt vào đêm tối trời. Hai nhà hàng xóm ồn ã kéo sang. Bọn trẻ sà ngay vào món gà rán. Được vài miếng chúng nghủng nghỉnh. Người lớn cũng có vẻ háo hức với món mỳ Ý. Cũng được dăm miếng thì bắt đầu gác đũa. Vợ chồng nhà trí thức đon đả mời:

    - Các vị đừng khách sáo, ăn đi chứ.

    Chồng thuyền chài nể hàng xóm đưa miếng mì vào mồm, duỗi cổ ra nuốt.

    Rồi bữa ăn cũng kết thúc. Vợ trí thức dọn dẹp bát đũa mà tiếc đứt ruột. Tám đĩa mì, đĩa nào cũng còn thừa quá nửa. Trộn nháo nhào lên thế kia chỉ có nước đổ đi. Đĩa mì này ngoài quán bán rẻ cũng hơn trăm bạc. Nhưng thôi, đã đãi hàng xóm thì chả tiếc.

    Vợ trí thức mang món tráng miệng lên. Hai loại dưa đỏ và dưa vàng, kèm cả bát muối ớt. Trẻ con lại tụm vào trước. Mỗi đứa bốc một miếng dưa rồi chấm vào bát muối ớt. Chúng khoái trí mút mát món muối ớt hơn là dưa. Người lớn cũng mỗi người một miếng dưa, ăn cho phải phép. Bỗng dưng chồng thuyền chài phát hiện ra cây dâu da nhà công nhân đua sang nhà trí thức. Chồng thuyền chài bẻ một cành lá, bứt lấy mấy cái lá, lấy tay chùi chùi, rắc mấy hạt muối vào, gói lại, cho vào mồm nhai. Trí thức quan sát vẻ mặt của chồng thuyền chài khi nhai lá dâu da với muối. Nó đầy vể thích thú và mãn nguyện. Không biết vị ngon của nó ra sao mà anh ta lại thích thú và mãn nguyện đến vậy. Anh ta vừa nuốt xong miếng lá dâu da đầu tiên thì cả trẻ con lẫn người lớn trong bữa ăn, tất nhiên là trừ vợ chồng trí thức, đều tụm vào cành dâu da, bốn đôi tay người lớn và tám đôi tay trẻ con, đưa ra một lượt đã vặt trụi cả lá. Không khí ăn lá dâu da thật say mê. Vợ trí thức nhìn vào bát muối ớt thấy hết, bèn xuống dưới nhà lấy thêm. Khi lên, hình ảnh đập ngay vào mặt  làm thị muốn nổ con ngươi là chồng thị, một quí ông tiến sỹ, cũng nhăm nhăm mấy lá dâu da. Thị còn thấy chồng lấy tay chùi lá rồi quệt vào quần. Bát muối ớt vợ trí thức đưa lên được những bàn tay cùng xúm vào kín cả miệng bát. Vợ trí thức quan sát chồng. Trí thức bỏ miếng lá dâu da vào mồm, nhắm mắt lại nhai, ban dầu cơ mặt hơi rúm lại, sau dãn dần dãn dần, đầy vẻ khoái trá.

    Bữa cơm kết thúc trong sự vui vẻ của cả trẻ con lẫn hàng xóm. Mọi người ồn ào chào nhau ra về.

    Đêm, vợ trí thức hỏi chồng:

    - Này, lá dâu da ăn có ngon không, sao thấy anh có vẻ mãn nguyện thế?

    - Vậy chứ em không ăn miếng nào à?

    - Không.

    - Vậy mai em phải thử ăn đi. Thật tuyệt. Không thể tả được đâu. Có một dạo đói dài, lá dâu da là món ăn ngon nhất của bọn trẻ con. Giờ ăn lại anh vẫn nhớ cái vị ngon tuyệt của nó.

    Ta mua một cành đào thẩm mĩ hơi bị tởm

     Tết nhất thì phải mua sắm nhiều thứ lắm, toàn những thứ quốc hồn quốc túy, đại sự cả. Có muốn ngồi nhà cũng không được, chân cứ muốn nhảy ra đường. Thôi thì ra đường. Ra ngắm phố ngắm phường, ngắm người giàu lắm tiền mua sắm. Ta phận nghèo, có muốn sắm cũng đâu có tiền. Ra phố ngắm no mắt những hàng hóa. Ngắm no mắt những bông hoa. Trời rét đậm rét hại hàng tháng trời mà những bông hoa vẫn mơn mởn khoe sắc khoe hương. Bởi những hoa đó được mang từ nơi khác về. Chỉ có một loài hoa bản xứ: hoa đào. Nó đã cùng người nông dân vật vã cả tháng trời trong cái giá rét để đơm nụ cho xuân. Nhưng không thể thắng được trời. Hai sáu hai bảy tết mà trời vẫn rét buốt. Trong chợ hoa những cành đào trông như cành củi khô, thảng hoặc mới có cành trổ hoa. Những cành có nụ có hoa được hét với giá trên trời. Cái giá đó làm cho trời đất co lại rét buốt.

    Ta chỉ hỏi giá có hai lần. Ta không muốn làm ta thêm thất vọng. Ta đi ra khỏi chợ hoa mà không mua được gì. Phía trước ta có một người đàn bà nhỏ thó cầm trên tay một cành đào bé hin. Cành đào chỉ bé bằng ngón tay trỏ, có một cái hoa nở, ba cái nụ bụ bẫm và khoảng chục cái nụ tấm. Cành đào còi chẳng có gì hớp dẫn nhưng cái cách người đàn bà nâng nó lên ngang mặt, vừa đi vừa nhún nhẩy khiến ta chú ý. Ta hỏi:

    - Cành đào này chị mua bao nhiêu tiền vậy?

    Người đàn bà nhìn ta với cái nhìn rạng rỡ rồi trả lời:

    - Gu thẩm mĩ của mình hơi bị tởm đấy. Nhà mình nghèo, tiền đâu ra mà mua của đắt tiền. Hôm qua, 26 tết, một trăm nghìn mình còn mua được 4 đồng bánh chưng cho con. Hôm nay bằng ấy tiền chỉ mua được 3 đồng bánh chưng. Này gu thẩm mĩ của mình hơi bị tởm đấy. Ngày tết mà lại không có cành hoa đào cắm lên bàn thờ tổ tiên, nghe nó tủi thân lắm. Cành to đến mấy triệu bạc thì làm gì có tiền mà mua. Mình chọn ra 3 cành, trong đó có cái cành này mình ưng ý nhất. Mình quay sang thằng bé bán đào bên cạnh. Mình hỏi nó: theo cháu cành nào đẹp nhất. Nó chỉ cành này. Thế là mình mua. Gu thẩm mĩ của mình hơi bị tởm đấy.Từ đầu chợ đến chỗ này mà bao nhiêu người hỏi giá rồi. Bốn mươi nghìn đồng đấy.

    Chia tay người đàn bà, ta như vừa ngộ ra được một điều. Cái cách người đàn bà tự khen mình và hài lòng với thân phận của mình đã như một điều thiền trong cuộc sống. Ta sờ vào túi áo.Trong đó còn hơn một trăm nghìn đồng. Ta thầm nhủ ta sẽ đi mua một cành đào. Một cành đào thẩm mĩ hơi bị tởm.

    Nhưng ngày 28 tết ta đi chợ mà không mua được. Ngày 29 trời vẫn lạnh giá, đào không đâm lộc, ta vẫn không mua được. Ba mươi tết trời hửng nắng. Ta làm cơm cúng tất niên xong, lại thong dong ra chợ. Một gánh đào vừa đỗ xuống. Chợ chiều ba mươi tết người hớt hơ hớt hải.Ta chọn một cành chi chít nụ tấm, ba cái nụ to và một bông hoa đã nở. Người bán đào bảo, năm mươi ngàn đồng một cành muốn lấy cành đào nào thì lấy. Ta trả người bán đào bốn mươi ngàn đồng. Người bán đào đồng ý. Thế là ta mua được cành đào thẩm mĩ hơi bị tởm.Ta cho cành đào vào giỏ xe. Như cái cách của người đàn bà ta đã gặp mấy hôm trước, ta mãn nguyện đạp xe về trong niềm hạnh phúc tự ban cho mình.

                                                                                                                                       Y.B.

 

Bài viết được xuất bản trên trang web chính thức của

NXB Hội nhà văn vào ngày: 17/10/2018

Tin khác

THƠ LƯƠNG TỬ ĐỨCTHƠ LƯƠNG TỬ ĐỨC
TOÀ DINH THỰTOÀ DINH THỰ
TRÊN MỘT MIỀN NGẬP ÁNH THIÊN THANHTRÊN MỘT MIỀN NGẬP ÁNH THIÊN THANH

Tin mới nhất

Vang bóng một thời
Vang bóng một thời

Vang bóng một thời

Sách mới

Vang bóng một thời

viết bởi: Nhà xuất bản

Vang bóng một thời
Chuyện của Phòm tập 2

viết bởi: Song Quyên

Chuyện của Phòm tập 2
Viết & Đọc

viết bởi: Nhà xuất bản

Viết & Đọc