logo-hnv

Sách Văn

Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn

Đọc sách hay cũng giống như trò chuyện với các bộ óc tuyệt vời nhất của những thế kỷ đã trôi qua.

THƯ NHÀ XUẤT BẢN

Nhà văn với đời sống

HƯƠNG NƯỚC TRONG CỎ XANH

Con rắn ở xứ nhiệt đới ta vốn gần với người từ cổ xưa, đôi khi được phong thần để thờ nữa, và là một trong những loài tuy ta không nuôi mà ta vẫn được ăn – rất khác với một vài loài vật hầu như không bao giờ đứng vào chuỗi thức ăn do con người nắm đầu, chẳng hạn con hổ. Và không phải bất cứ ai hay bất cứ khi nào người ta cũng ghê sợ con rắn: thực ra, rắn lôi cuốn tâm trí con người bởi vẻ bí ẩn của loài vật không chân mà nhanh nhẹn linh hoạt như dòng nước chảy, mềm mại như cỏ trên mặt đất mà gió lớn không thể bẻ gẫy. Và người ta ăn thịt rắn mà tin rằng sẽ hấp thụ được sức mạnh kỳ lạ của loài bò sát này.

Thời trước nhà tôi còn ở khu Bạch Mai, giáp Ô Cầu Dền ,quanh nhà, như phổ biến ở làng quê Việt truyền thống, ao hồ lớn nhỏ rất nhiều, với những rào cây xanh chằng chịt, và cũng như ở mọi vùng quê xưa nay ,gặp rắn là rất chuyện bình thường khi quanh ta là bờ ruộng góc ao cây cỏ xanh tốt. Nhưng điều ai cũng biết là rất khó đối mặt thật sự với rắn, và bắt được nó còn khó hơn nhiều.

 Một sáng mùa đông nắng ấm đứa cháu lớn nhà bên đập được một con rắn đang sưởi nắng bên bể nước cuối sân. Chuyện này thật ít gặp! Ông chú tôi thấy vậy bảo, mấy đứa muốn ăn thịt rắn không? – Muốn ạ! Chú cười tủm tỉm. Chú chạm vào con rắn, có lẽ mới bị chấn động quá mạnh nhưng chưa chết. Bất ngờ chú tóm giật đuôi rắn, quay mạnh, vung tròn  nó lên như một đoạn dây, rồi cũng rất nhanh trở đầu nó lại, bóp lấy thân tuốt dọc xuống gọn ghẽ. Tiếng xương dãn ra kêu lắc rắc. Mấy đứa trẻ đang tròn mắt cũng giật mình. Chú quay lại sai mỗi đứa chạy mỗi nơi, đào củ gừng, hái nắm sả,ra bà mợ ngoài phố xin hạt tiêu.Chú bảo tôi lớn rồi,cho ở lại xem.

Kê thớt bên bếp đã quấn thêm nùn rơm đang ngún lửa, chú chặt gọn cái đầu rắn ném vào giữa bếp, miệng bảo hóa kiếp cho mày đi đầu thai đi nhé. Chú sai tôi lấy chai rượu trắng bố tôi cất góc nhà trên, rót một chén vào cái bát đựng tiết rắn. Rồi đổ rượu vào lòng bàn tay, chú tuốt thân rắn mấy lượt. Cho nó mềm, bớt tanh, chú bảo. Thoắt cái chú đã đưa mũi dao nhọn rạch suốt bụng rắn đến chỗ khúc đuôi thót vào. Chú tách lấy quả tim nó, vừa lẩm bẩm vừa bỏ vào bát rượu tiết. Tôi chắc chú lại xin cho nó nhanh đi đầu thai. Chú cũng móc cái túi mật của nó để riêng bảo cho bố tôi ngâm rượu cho ông.

Tôi bảo, chú làm nó như mẹ cháu làm thịt gà. Chú cười, thịt rắn cũng trắng như thịt gà, mà thơm mùi cỏ với mùi nước, hoang dại lắm, không như mùi thịt tầm thường đâu.

Chú rửa sạch, pha từng khúc, thui chín, rồi khéo léo tách thịt rắn khỏi xương, mà tôi không thấy nó giống thịt gà. Nhưng quả thật, khi ăn món thịt đó xào gừng sả, cảm giác dẻo dai nhẹ nhõm của miếng thịt ngon một cách khác thường, thêm nữa, vị ngọt của thịt ấy mỏng và tan nhanh trong miệng song không tan biến mà phảng phất loanh quanh như khi nhấm một cọng cỏ gà hay cỏ mật. Đặc biệt món cháo xương rắn, nấu với những đoạn xương chú tôi đã dùng chuôi dao và sống dao dần cho dập đi mà vẫn còn bọc trong lớp da thịt mỏng,có cái vị đạm mát lạ lùng mà mùi hạt tiêu tôn lên sắc nét. Chú tôi bảo, đấy là tinh của nước, vì con rắn hớp sương trên cây cỏ, mà hiếm hoi lắm mới có người trông thấy, cho là nó “luyện” nọc. Chú lại tủm tỉm cười.

Sau này, chú tôi nghỉ công việc một kỹ sư điện máy nổ khi còn lâu mới đến tuổi hưu, để cùng mấy người bạn mở một nhà hàng vùng ngoại ô, chuyên các món gọi là “đặc sản” lúc bấy giờ đang trên đường trở thành những thú ăn uống thời thượng: vẫn những con biết bay và những con biết bò – chú tủm tỉm nói,  tỉnh khô.

Chú bảo, bây giờ rắn trong nhà sẵn hơn ngoài đồng, vì người nuôi rắn nhiều thêm khi người bắt rắn đã quá nhiều và người ăn rắn thì không đếm xuể. Chú tỏ ra không vui. Nhưng món rắn thui của chú tôi thì khách sành ăn bao giờ cũng đòi.

Chú nói rắn bây giờ bị chế biến rất nhiều món, nào chiên bơ,  thịt rắn quấn chả giò, xào măng, hầm thuốc bắc, làm gỏi, quấn lá lốt, v.v. mà người đầu bếp giỏi biết “dựa” vào vị thịt rắn sơ chế mà tạo hương vị riêng cho từng món. Đây là bí quyết riêng mỗi người – tôi hỏi thì chú bảo thế. Riêng chú tôi, ông chỉ ưa phải thui rồi mới làm. Chú bảo để cho nó có mùi cỏ khô, mùi rễ cỏ tranh nướng, mùi nước mưa bốc lên trên sân gạch đang ngày nắng hè; nữa là, thịt rắn ưa các thứ rau tươi nhiều nước và nhiều tinh dầu , nên khi thui vừa độ tới, thịt sẽ hút vào trong nó cái “tinh” của nước trong rau cũng như mùi thơm của dầu thực vật các loại, những thứ mùi khử được cái lạnh của đất mà vẫn giữ được cái ấm nóng tinh hoa của thổ-mộc.

Món da rắn rán của chú tôi vì thế cũng khá lạ thường. Chỉ có điều, chú bảo, đôi lúc không có rơm tốt mà thui; dù là đất làng ven đô, bây giờ chẳng còn cây rơm nào trong cái sân gạch nào nữa.Nhưng rắn và người ăn rắn  ngày càng nhiều lên. Dường như những miếng chả rắn chú tôi làm hàng ngày có màu vàng ngả sẫm ủ nắng của gốc rạ trên ruộng mùa khô. Có người thích dùng thêm nghệ, cho thịt với da rắn có màu vàng thơm, nhưng, chú tôi bảo, thịt rắn thui xong cũng như rơm phơi đủ nắng, nó lọc được mùi oi của khói mà giữ lại cái năng lượng tinh túy của đất đai, cây cỏ,mưa móc đã chưng cất từ nắng trời.

Chú vẫn thỉnh thoảng nhắc lại, thịt rắn ấy, nó không phải thịt tầm thường đâu./.

                                                                                                                                        N.T.H

 

 

XEM CHI TIẾT
HƯƠNG NƯỚC TRONG CỎ XANH

Chân dung nhà văn

Nhà văn viết về cái tốt mà xã hội chưa có thì đó là sự khao khát. Nhà văn viết về cái xấu mà xã hội chưa có thì đó là sự cảnh báo.

ĐỊNH VỊ MỘT PHONG CÁCH VĂN CHƯƠNG ĐỘC ĐÁO
ĐỊNH VỊ MỘT PHONG CÁCH VĂN CHƯƠNG ĐỘC ĐÁO

Nguyễn Trí sinh năm 1956 tại Bình Định. Nguyễn Trí đến với văn chương muộn, nhưng đã kịp đặt dấu chân riêng biệt trong vô vàn dấu chân của những cây bút khác.

NHÀ THƠ NGUYỄN LƯƠNG NGỌC, NHƯ TÔI ĐÃ BIẾT
NHÀ THƠ NGUYỄN LƯƠNG NGỌC, NHƯ TÔI ĐÃ BIẾT

Nhà thơ Nguyễn Lương Ngọc sinh năm 1958, tại thị xã Sơn Tây, là cháu của thi sỹ Tản Đà. Ông đột ngột ra đi vào năm 2001. Thơ ông đã góp phần đánh dấu một sự cách tân mạnh mẽ của thế hệ nhà thơ thành danh sau năm 1975.

Công việc nhà văn

Đằng sau những cuốn sách hay là cuộc sống, là những mơ ước và những trăn trở của nhà văn. 

Mới nhất

CHÙM TRUYỆN NGẮN MINI CỦA Y BANCHÙM TRUYỆN NGẮN MINI CỦA Y BAN
THƠ LƯƠNG TỬ ĐỨCTHƠ LƯƠNG TỬ ĐỨC
TRÊN MỘT MIỀN NGẬP ÁNH THIÊN THANHTRÊN MỘT MIỀN NGẬP ÁNH THIÊN THANH

Hoạt động nhà xuất bản

Nhà xuất bản Hội Nhà văn được thành lập năm 1957, là sự kế thừa và tiếp thu có hiệu quả công tác xuất bản của Nhà xuất bản Văn nghệ (thành lập tháng 3 năm 1948 thuộc Hội Văn nghệ Việt Nam)

XEM CHI TIẾT

Những video mới nhất

Nơi chia sẻ, tương tác với bạn đọc về những hoạt động của hội nhà văn để bạn đọc đến gần hơn với chúng tôi

XEM TẤT CẢ

Liên hệ với Nhà xuất bản

"Đọc sách hay cũng giống như trò chuyện với các bộ óc tuyệt vời nhất của những thế kỷ đã trôi qua."

 

Địa chỉ

Số 65 Nguyễn Du, Quận Hai Bà Trưng, thành phố Hà Nội

XEM TRÊN BẢN ĐỒ

Điện thoại

024 382 22135

Email

nhaxuatbanhnv@gmail.com

XEM CHI TIẾT